Nước Mỹ và những con người tôi yêu

Giáng sinh 2015 – mùa giáng sinh đáng nhớ nhất từ trước tới nay. Chỉ với hai chữ “tin tưởng”, sẵn sàng nắm tay anh đi khắp các nẻo đường anh muốn, tôi đã có được những ký ức tuyệt vời về nước Mỹ  và những con người tôi yêu tại nơi đây.

Nước Mỹ và những con người tôi yêu (Phần 1)

Đến nước Mỹ trước khi lập gia đình vốn là ước mơ tôi nhen nhóm trong lòng từ rất lâu. Thế rồi rất tình cờ, tôi gặp anh, quen anh và yêu anh – người con nước Mỹ. Hơn cả một tình yêu, tôi tin tưởng anh một cách rất khó lý giải.  Sau thời gian lên kế hoạch rồi đếm ngược từng ngày, 6:30 buổi sáng đó, anh sắp xếp tất cả các thứ cần thiết, chúng tôi nhìn nhau “Yeah! We’re going to America!” cả hai đứa tung tăng như những đứa trẻ nhỏ.

nuoc-my-va-nhung-con-nguoi-toi-yeu-6

Chuyến bay dài tận hơn 20 tiếng chưa kể thời gian đổi chuyến, chẳng biết do máy bay bay quá cao đến tầng thứ mấy mà cả 2 chúng tôi đều cảm giác như không còn chịu lực hút của trái đất. Im lặng, thỉnh thoảng nhìn nhau cười tươi chẳng một lý do nào, rồi lại im lặng, lại nhìn nhau cười… Miên man những suy nghĩ, một vài câu chuyện không đầu không cuối như: em gặp bố mẹ anh thì em phải chào thế nào, xe bus bên đấy chạy đến mấy giờ… Những điều ấy khiến cho chúng tôi cảm thấy như thời gian bay ngắn lại.

nuoc-my-va-nhung-con-nguoi-toi-yeu-2

Đặt chân đến nước Mỹ, thành phố Florida, nơi bố mẹ anh sinh sống, anh hớn hở được về nhà, còn với tôi mọi thứ đều rất mới, khác xa so với Việt Nam nhưng lại thân thương một cách lạ lùng. Trước khi xuống sân bay tôi còn tôi lo bộ dạng mình không ổn. Tôi bàn tính với anh, “xuống anh đợi em nhé! Em vào trang điểm cả thay bộ đồ mới rồi mới ra ngoài”. Dự định đó đã không thể thực hiện được, ngay khi bước ra khỏi hàng kiểm tra đồ, bố mẹ anh đứng gần đó nở nụ cười tươi… “Hey, honey! Welcome home..”

nuoc-my-va-nhung-con-nguoi-toi-yeu-5

Họ trao nhau những cái ôm thật chặt rồi hai bác ôm lấy tôi, “Hey honey, nice to see you! Welcome to America! How are you?…” Tất cả những cử chỉ thân thiện ấy khiến mọi thứ như tan chảy. Tôi thậm chí đã quên mất rằng mình đang mặc bộ đồ hơn 24 tiếng. Lúc ấy đã 11 giờ đêm, một thành viên gia đình nữa đang đợi chúng tôi trên xe – chú chó lông xù trắng vô cùng đáng yêu. Chuyến xe trở về với đầy ắp những lời hỏi thăm về người con xa nhà, về tôi…  Những câu chuyện thân thương ấy cứ nối tiếp nhau tưởng như vô tận, mang đến cho tôi cảm xúc đầu tiên về nước Mỹ đẹp hơn cả con đường lấp lánh đang mở lối phía trước….

Nguyễn Trang